“Đến rồi, đó chính là Khư Thiên trủng.”
Nhìn theo hướng tay Giang Duy chỉ, Trần Miểu chỉ thấy một màn sương mù trắng xóa.
Làn sương này không lơ lửng trên mặt đất, mà lại nằm sâu bên dưới!
Lại gần thêm chút nữa, Trần Miểu mới nhìn rõ mép hố thoắt ẩn thoắt hiện bên rìa làn sương.




